Bạn Không Thể Sống Một Mình

Nếu ngày mai tớ trở thành người nổi tiếng. Gặp tớ giữa đường bạn đừng ngại tớ nghe. Cứ nhìn tớ như ngày xưa bạn thấy. Đừng nên nghĩ tớ quá xa vời.

Nếu một ngày tớ là kẻ ăn xin. Thì bố thí cho tớ vài kỷ niệm. Dù rất nhỏ nhưng đừng nên khinh tớ. Vì tớ vẫn là tớ của ngày xưa.

Nếu ngày mai tớ chẳng biết đường về. Hãy chỉ giùm tớ con đường đi đúng đắn. Đừng để tớ sa chân nơi bùn nhớp. Lúc rút chân lên thì đã bẩn mất rồi.

Nếu ngày mai tớ gặp bạn giữa đường. Thì ta sẽ gặp nhau và cười nhé. Đừng nên trách và đừng nên đánh mất.

Đôi khi có một số người lướt qua cuộc đời bạn và ngay tức khắc bạn nhận ra rằng sự có mặt của họ ý nghĩa như thế nào. Họ đã dạy bạn những bài học, đã giúp bạn nhận ra giá trị của chính mình hoặc trở thành con người mà bạn từng mơ ước. Có lẽ bạn sẽ không biết được những con người này từ đâu đến ( bạn cùng phòng, người hàng xóm, vị giáo sư, người bạn mất liên lạc từ lâu hay thậm chí là một người hoàn toàn xa lạ ). Nhưng khi bạn thờ ơ với họ, hãy nhớ rằng trong từng khoảnh khắc họ sẽ ảnh hưởng rất sâu sắc đến cuộc đời bạn.

…Cuộc sống không hề làm khó bạn mà chính bạn đã tự làm khó mình bằng cách đặt ra những câu hỏi đại loại như: “Tại sao lại thế này?… Tại sao lại thế kia?…”. Không ai có thể trả lời giúp bạn mà chính bạn phải tự đi tìm lời giải đáp cho mình. Hãy luôn nghĩ về người khác trước khi nghĩ đến bản thân, chắc chắn lúc đó bạn sẽ hài lòng với câu trả lời của chính mình. Và đừng quên luôn đặt câu hỏi: “Mình đã làm được gì?” trước khi tự hỏi: “Mình đã nhận được gì?” nhé! Tôi tin là bạn sẽ thành công!

Thật ra trên đời, con người luôn cần có nhau để giải quyết rất nhiều vấn đề. Nhờ những lúc qua lại giúp đỡ đó mà hoá giải bao muộn phiền, nảy sinh các tình cảm, cùng trải nghiệm biết bao điều thú vị, hiểu biết thêm nhiều tri thức mới. Đây chính là cuộc sống!

Vì thế hãy trân trọng những người đang “làm phiền” bên cạnh bạn nhé! Đừng để đến khi mất đi rồi mới nghẹn ngào lại bảo “giá như” …

ĐĐ. GS. Thích Phước Tiến
__(())__